Câu chuyện học tiếng Anh của Mr. Bean

Từ hồi cấp 2 tôi đã đam mê với các trò chơi với mạch điện tử. Lên cấp 3, tôi từng điên dại khi xem các anh sinh viên ĐHBK tham gia robocon. Tôi quyết chí để vào ĐH Bách Khoa, tham gia thi robocon để thỏa niềm đam mê bấy lâu của mình. Trước đây, tôi không hề biết đến những thứ gì khác của cuộc sống ngoài việc ăn, ngủ và học. Và đến năm thứ 2 ĐH, tôi cũng đã có tên trong đội Real Bach Khoa. Đến năm thứ 2, tôi được ăn uống, ngủ nghỉ, đồng cam cộng khổ, thức đêm thức hôm với các anh em trong đội robot. Đây cũng là quãng thời gian mà tôi bắt đầu cọ sát, va vấp với môi trường ngoài đời.

bean1 Sang năm thứ 3, tình cờ chị Oanh (chủ tịch ITEC) rủ tôi đi tham gia CLB tiếng Anh ITEC ở C2 Bách Khoa. Và đó là lần đầu tiên tôi bắt đầu thực hành nói tiếng Anh. Đó cũng là buổi sinh hoạt đầu tiên của ITEC – CLB tiếng Anh khoa Công Nghệ Thông Tin.

Cảm giác chờ đợi sắp đến lượt mình phát biểu tiếng Anh làm tim tôi đập loạn xạ và sợ. Tôi bắt đầu nghĩ trước trong đầu những ý sẽ nói. May sao khi đến lượt mình, tôi cũng nói được. Cả buổi sinh hoạt tôi chỉ nói được có vài câu phát biểu đó. Nhưng cái cảm giác nói tiếng Anh sao mà thật thú vị dù hồi đó hình thức sinh hoạt còn rất đơn sơ. Về nhà tôi bắt đầu lên mạng, tìm hiểu 1 loạt phần mềm học tiếng Anh, đọc 1 loạt các bài viết về phương pháp học.

Với sự nhiệt tình và nghiêm túc của 1 sinh viên kỹ thuật, tôi giành thời gian đều đặn mỗi ngày để học và nghe tiếng Anh. Với khả năng tiếng Anh còn khiêm tốn của mình, tôi tham gia trở thành ITEC key member và được giao nhiệm vụ tổ chức các game tiếng Anh trong mỗi buổi sinh hoạt. Tôi cũng luyện viết tiếng Anh bằng các bài viết giới thiệu topic. Mỗi khi viết xong tôi lại nhờ các cô bạn Ngoại Thương siêu TA check hộ trước khi post lên. Sau 3 tháng sinh hoạt ITEC, tôi được bạn Liên – khoa Kinh Tế Đối Ngoại, ĐH Ngoại Thương cho mượn photo cuốn giáo trình “English pronunciation in use”. Và tôi bắt đầu giành ra 2h mỗi ngày để học theo cuốn đó dưới sự kết hợp của đĩa CD và từ điển phát âm Cambridge. Sau 20 ngày, không hơn và không kém, tôi đã hoàn tất 20 units với cả 4 phần A, B, C, D của cuốn sách với sự nghiêm túc và khổ luyện không bỏ sót bất cứ chi tiết nào trong sách.

Sự nghiêm túc của tôi đã được đền đáp. Trong 1 buổi sinh hoạt thuyết trình seminar của ITEC trên thư viện Tạ Quang Bửu, tôi vô tình phát âm 1 từ tiếng Anh và được em Tuấn Long (sau này là chủ tịch ITEC nhiệm kỳ 2) chú ý. Em ý bảo tôi đọc lại từ đó đi. Tôi phát âm lại. Rồi em ý thốt lên 1 câu: “Anh đọc hay thế, nghe cứ như đài!”. Một câu nói đơn giản và nhỏ bé nhưng nó đã tác động mạnh đến tôi. Và một khi đã thích cái gì thì tôi làm đến dùng. Tôi càng đam mê tiếng Anh và luyện tập như 1 kẻ “nghiện”.

Tổ chức ITEC cùng đội ekip gồm các key members nhiệt huyết, thông minh làm tôi không chỉ lên về khả năng tiếng Anh mà còn lên cả về kỹ năng tư duy, hoạt động đội nhóm. Chúng tôi được rèn luyện khả năng thuyết trình, đứng trước đám đông, được có nhiều cơ hội để làm cho mặt mình dày lên. Chúng tôi luyện thuyết trình để vào từng lớp Bách Khoa để PR, tuyển thành viên thêm cho CLB.

Mặt tôi còn dày đến mức tôi không ngại làm bất cứ thứ gì cả để được học, được luyện tiếng Anh. Tôi đi sang khoa Ngoại Ngữ vào lớp học chui cùng các GV nước ngoài ở D4, được vài bữa thì bị đuổi. Tôi không dừng lại, tôi lượn tiếp sang khu Genetic ở đối diện bể bơi BK học chui tiếp. Và rồi lại bị đuổi tiếp sau vài buổi. Khác với các SV giàu vượt sướng, tôi thuộc loại SV nghèo vượt khó, không có tiền đi học các trung tâm tiếng Anh.

 

Từng tham gia học hỏi hơn 20 CLB tiếng Anh trong HN nhưng cho đến giờ, dù Tôi cũng chưa thấy CLB TA nào có được đội key members mạnh và nghiêm túc như ekip lứa đầu của chúng tôi hồi đó: Oanh K49, Trường K50, Tuấn Long K51, Tiến Long K51, Nguyên K51, Sơn K51, Minh K51, Thủy K52, Tuấn Anh K51, Sơn béo K53, Thế Anh K52.

bean2bean3Luyện làm tour guide ở Văn Miếu

Tôi chỉ suy nghĩ đơn giản: mình đam mê điện tử, có thêm tiếng Anh thì sau này ra trường sẽ được làm việc cho tập đoàn nước ngoài, lương cao. Một câu sinh viên chỉ suy nghĩ đơn giản như vậy. Tôi cũng tập trung học hỏi và nghiên cứu cả việc làm mạch, lập trình vi điều khiển. Lúc sắp ra trường, tôi được thầy Phạm Ngọc Nam – khoa ĐTVT chọn để trở thành 1 trong 40 SV của ĐH BK để tham dự khóa học phần mềm nhúng do Panasonic tổ chức. Toàn bộ quá trình học do chuyên gia người Nhật dạy bằng tiếng Anh tại thư viện của trường.

bean4

Nói thật, hồi đó khả năng lập trình vi điều khiển của tôi bình thường. Nhưng với khả năng tiếng Anh của mình sau 2 năm được rèn luyện, tôi được đại diện cho nhóm trình bày trước mặt các thầy giáo trường BK và các giám đốc Panasonic.

bean5

Tôi thấy tự hào và hãnh diện khi mình được thuyết trình TA trước mặt các thầy giáo. Những niềm vui nho nhỏ, những sự khích lệ đơn giản này khiến tôi hạnh phúc bởi nó đang báo cho tôi biết mình đang đi đúng hướng.

Khi bạn thực sự nghiêm túc và đam mê làm 1 việc gì, thành quả do bạn tạo ra sẽ chính là sự cổ vũ mãnh liệt quay lại tự động viên chính mình. Vòng xoáy này sẽ cuốn bạn đi tiếp để đạt tới thành công với tốc độ ngày càng nhanh.

Vài lần rủ các bạn khoa Ngoại Ngữ đến ITEC chơi, tôi nhận ra rằng: hóa ra không phải cứ học khối D của Bách Khoa là giao tiếp tiếng Anh tốt. Các bạn ý dù học chuyên ngữ, ngày nào cũng có tiết tiếng Anh trong thời khóa biểu nhưng nhiều bạn lại không thể giao tiếp tốt, thậm chí còn thua cả những thành viên bình thường của ITEC.

Các kinh nghiệm học tiếng Anh liên tục được tôi tìm hiểu. Cho đến 1 ngày tôi vô tình biết được phương pháp Effortless. Đây là phương pháp tập trung vào kỹ năng nghe. Thầy A.J. Hoge phân tích rất nhiều, hứa hẹn rất nhiều về sự thành công của phương pháp này. Tôi đã tin tưởng thầy, sưu tầm mọi tài liệu, đọc mọi bài viết liên quan đến Effortless English (EE) và học theo nó. Học theo EE được 4 tháng thì mùng 2 tết 2010, A.J. Hoge lần đầu tiên đến Hà Nội. Tôi là người đầu tiên gặp thầy.

bean6

Sau đó tôi cùng chị Nguyệt đã cho ra đời CLB Effortless English đầu tiên ở Việt Nam: VEEC – Vietnamese Effortless English Club. Tin tưởng hoàn toàn vào phương pháp, tôi giới thiệu EE cho mọi người bạn của mình. Hàng ngày, cứ đều như rang lạc, tôi luyện EE. Thấm thoát, tôi đã học theo EE được 3 năm, trung bình 1h mỗi ngày. Có lẽ tôi là người kiên trì nhất trong số những người học theo EE. Tôi muốn mình nghiêm túc nhất có thể để trải nghiệm được hiệu quả của nó.

Tuy nhiên, vì EE chỉ tập trung mạnh vào kỹ năng nghe, không có phần luyện nói nên tôi bắt đầu nhận ra khả năng speaking của mình bị thụt đi, không còn nuột nà như hồi còn chơi CLB TA nữa. Tôi dần dần nhận ra 1 số nhược điểm của EE và dừng học theo phương pháp này. Tôi hiểu rằng không có phương pháp nào là vạn năng, cần kết hợp đa dạng các phương pháp.

bean7

Với tư cách của 1 người đã từng trải nghiệm nghiêm túc EE trong vòng 3 năm, nếu được khuyên các bạn, tôi sẽ nói: Chúng ta chỉ nên học EE trong khoảng 1-2 tháng, luyện mỗi ngày 1h. EE sẽ phát huy tác dụng mạnh nhất trong thời gian này để các bạn tiến bộ. Khoảng từ tháng thứ 3 trở đi, hiệu quả sẽ thấp dần và có thể bạn cũng bắt đầu cảm thấy nó nhàm chán.

Năm 2010, tôi đã ra trường, tham gia lập công ty điện tử cùng các bậc đàn anh để học hỏi kinh nghiệm. Dù bận nhưng tôi vẫn giành 1h mỗi ngày để dạy học cho thằng Vũ – đứa anh họ kém tôi 9 tuổi mà tôi ở cùng từ khi nó mới đẻ. Trước đó tôi cũng giành thời gian để gia sư Vật Lý cho thằng Ninh – anh trai thằng Vũ. Nhưng tôi cảm thấy hình như có gì đó đang không được đúng lắm. Lúc đầu khi tôi dạy Vũ thì nó rất hứng thú, học chăm chỉ hơn hẳn. Mỗi lần nó làm tốt, tôi lại đèo nó lên gần cổng trường, cho ăn nem chua rán, xúc xích rán. Ấy vậy mà sau 2 tuần, nó bắt đầu lười hơn, lười hơn cả trước lúc tôi kèm nó. Hồi đó tôi không hiểu tại sao, chỉ biết đổ lỗi cho thằng Vũ là lười học. Nhưng bây giờ sau khi có 1 chút hiểu biết về tâm lý học, đọc ít sách vở thì tôi hiểu. Chưa hết, hồi đó em trai tôi cũng lười học, mọi người trong gia đình tôi cũng đôi khi cãi cọ.

Tôi bắt đầu suy nghĩ: làm điện tử thì hay thật nhưng mình giỏi điện tử để làm gì trong khi mình sống không hạnh phúc, gia đình suốt ngày cãi cọ?

Tôi bắt đầu nghiên cứu về kỹ năng mềm, đọc hơn 200 cuốn sách dạng như Đắc Nhân Tâm, Bí mật chiếc xô cảm xúc… Tôi nghĩ kỹ năng mềm có thể giúp mình có được cuộc sống hạnh phúc và giúp được những người thân của mình. Và mọi thứ của tôi lại bắt đầu có ngã rẽ từ những suy nghĩ này.

Dù rất khó để nói ra nhưng tôi cũng quyết định gặp anh Phan, giám đốc công ty điện tử của tôi. Anh là người đã dìu dắt và giúp đỡ tôi rất nhiều về điện tử cũng như kinh nghiệm sống từ thời tôi còn là SV. Tôi quyết định bỏ nghề điện tử.

Tôi lập ra CLB kỹ năng mềm và bắt đầu tổ chức, đào tạo kỹ năng mềm miễn phí cho các bạn SV. Tôi nghiên cứu, luyện tập diễn thuyết và trở thành giảng viên kỹ năng mềm ở Bachkhoa-Aptech và đã đào tạo ở đó trong suốt 1,5 năm cho các bạn SV.

Khi đã hiểu tương đối sâu về kỹ năng mềm, tôi lại nhận ra có 1 công cụ còn mạnh hơn cả kỹ năng mềm. Đó là lập trình ngôn ngữ tư duy NLP – Neuro Linguistic Programming. Đây là thứ có thể lập trình cho não bộ con người. Tôi rất ấn tượng với những màn biểu diễn của Anthony Robbins khi ông giải quyết những vấn đề gia đình của những cặp vợ chồng. Có những cặp đang khóc lóc, sắp ra tòa li dị đến nơi rồi nhưng sau 1h nói chuyện với Anthony, họ đã thay đổi. Sáu tháng sau, Anthony quay lại gặp những gia đình đó để quay video xem vợ chồng đó sống như thế nào. Họ đều hạnh phúc. Tôi lại bắt đầu nghiên cứu NLP.

Vietminds là công ty nghiên cứu NLP ở HCM. Qua các bài viết của tôi trên mảng về việc tuyển thành viên nghiên cứu NLP, anh Nhật – GĐ Vietminds đã liên hệ với tôi. Và tôi bắt đầu xúc tiến để đưa Vietminds ra Hà Nội. Hội thảo NLP đầu tiên được anh Nhật diễn thuyết là tại công ty cũ của tôi: Bachkhoa-Aptech. Tiếp đó là 1 loạt các hội thảo của thầy Việt (Tâm Việt), thầy Hùng (Thái Hà Book) để thu hút học viên cho khóa học NLP đầu tiên ở Hà Nội: Super sale. Tôi cùng thầy Vas và bạn Nhung đi taxi lên Sóc Sơn để chọn mua gỗ, phục vụ cho màn đi trên lửa sau này.

Càng đọc sách và tìm hiểu, tôi lại được biết NLP là 1 nhánh của thôi miên. Thôi miên là khoa học về não bộ chứ không phải là lừa đảo như 1 số bạn đang nhầm tưởng. Tôi cũng khẳng định luôn hiện tại ở VN chưa có người nào có đủ khả năng và kiến thức thôi miên để đi lừa tiền người khác. Bạn nào vẫn còn đang thiếu hiểu biết về môn khoa học này thì xin mời xem cái này nhé:

Ban đầu tôi cũng thấy hơi khó tin với những khả năng mà thôi miên làm được. Nhưng khi đi học, được trải nghiệm cảm giác thôi miên, thấy tay của mình được điều khiển 1 cách tự động thì tôi thấy rất thú vị. Sau khi học thôi miên, tôi bắt đầu hiểu sâu hơn về não bộ con người, cách mà nó vận hành. Tôi cũng thấy một số sự khác nhau trong quan điểm giữa tôi và Vietminds, thầy Vas. Tôi quyết định dừng hợp tác với Vietminds và thầy Vas. Nhưng lúc đó họ cũng đã có đủ đối tác để tiếp tục đi tiếp ở Hà Nội.

Tôi tìm cách áp dụng những kiến thức này trong việc học tiếng Anh để giúp đỡ cho mọi người. Việc này gặp không ít khó khăn. Tôi tự nhận thấy mình là người có tâm khi làm giáo dục. Nhưng môi trường doanh nghiệp cần cả kỹ năng quản lý, điều hành, am hiểu tài chính và cả kinh nghiệm nữa. Những vấp ngã và quá trình điều hành doanh nghiệp trong suốt 2,5 năm qua của tôi đã dạy cho tôi nhiều bài học và kinh nghiệm xương máu.

Tôi mong muốn lập ra 1 trung tâm giáo dục với phương châm lấy chữ “tâm”, chữ “tín”, hiệu quả và người học làm gốc. Những người làm giáo dục thực sự có tâm, thực sự muốn xây dựng bền vững và lâu dài thì cần phải có những thứ này.

 

Với những bạn sinh viên đã, đang học tiếng Anh, tôi muốn các bạn nhìn xa hơn và hiểu đúng hơn về mục đích thực sự của chính các bạn. Nước chúng ta sắp mở cửa hội nhập ASEAN, tiếng Anh rất quan trọng. Phong trào đổ xô đi học TA ở HN càng ngày càng cao. Tuy nhiên tiếng Anh chỉ là 1 công cụ hỗ trợ chứ chưa phải là tất cả. Ở bên Mỹ, 1 người lang thang, ăn xin ở ngoài vỉa hè cũng có thể nói tiếng Anh giỏi hơn các bạn. Để thành đạt trong sự nghiệp, bạn cần trang bị cho mình cả những kiến thức, kinh nghiệm khác nữa và tiếng Anh chỉ là sự khởi đầu.

Nếu ta chỉ học phát âm TA mà sau đó không học giao tiếp TA thì việc học phát âm không để làm gì. Nếu luyện giao tiếp TA được nhưng rồi sau này lại làm 1 công việc mà cả đời chả mấy khi động đến TA thì biết TA cũng vô giá trị. Thậm chí nếu ta biết TA và biết cách kinh doanh để kiếm được thật nhiều $ nhưng lại không biết cách dạy dỗ con cái, vợ chồng và gia đình không hạnh phúc, ta không có được những người bạn thực sự… thì cuộc đời cũng vô nghĩa.

Tiếng Anh là chiếc chìa khóa mở cánh cửa tri thức. Rèn luyện, định hướng kỹ năng sống, biết cách cho đi để quan tâm, giúp đỡ người khác sẽ khiến ta có niềm vui. Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi mình làm được một điều gì đó giúp đỡ mọi người. Và trước khi thực sự giúp được người khác một cách hiệu quả, ta cần không ngừng học hỏi, trang bị cho mình những tri thức giá trị.

https://www.facebook.com/trainer.nguyenmanhtruong